sáng ngày gió mùa, nắng dựng tôi
dậy. dạo ấy nắng nhạt, len lỏi qua ô cửa sổ, nằm cạnh tôi. nắng biết tôi
mê man trong cơn gió mùa. những ngày gió mùa ở Hà nội, cách đây chỉ một
năm thôi, là những ngày đầy đọa, những ngày ôm vội tấm áo, những này
nâng niu nắng, chỉ chờ nắng xuống để ôm vào lòng.
ấy vậy mà năm nay, tôi lại thích gió mùa...
tôi chờ gió mùa trên những cánh hoa đẹp, tôi chờ gió gợn mặt hồ. tôi đắm chìm trong những nơi hay ho mà tôi mơ mộng. tôi quên mất, tôi quên mất nắng.
thi thoảng tôi thấy nắng đổ xuống kẽ lá trên đường Phan Đình Phùng.
thi thoảng nắng gọi tôi ở ngoài cửa sổ.
có hôm gặng mình, nắng hỏi tôi:
- sao anh không gặp nắng?
tôi thẹn mình quay đi.
trong những ngày ở Hà nội, những ngày gió mùa, tôi chẳng màng tới nắng.
nắng nhạt dần, rồi tắt hẳn... nắng nên như thế. Khi ở vùng đất này là
mùa đông lạnh lẽo. Bên kia quả đất, người ta hân hoan đón nắng.
nắng đi. tôi toan đuổi theo trong những chiêm bao về ngày nắng đẹp, rơi
nắng rơi
mưa bắt đầu rơi, gió mùa làm tôi thoáng man mác mà nhận ra rằng
vì anh lỡ thích Hà nội những ngày gió mùa.
vội vã
tôi đi về những ngày đông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét